Tiếng hét hãi hùng vang trong đêm vắng. Hoàng Phú chợt tỉnh, ngơ ngác nhìn quanh. Dường như tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, văng vẳng tiếng ai khóc than. Cậu bé chống tay ngồi dậy. Đôi bàn chân nhỏ vừa chạm nền gạch bông bóng loáng, đã vội co chân lên vì lạnh. Tiếng khóc không còn nữa. Đôi mắt sáng chớp chớp, cậu ta đã nghe lầm chăng? Cơn gió mùa đông nhè nhẹ thổi, Hoàng Phú rùng mình, kéo tấm chăn, cậu ngả người xuống tấm nệm dày êm ái. Miệmg mỉm cười, tự trách mình lẩn.