"Người đi qua đời tôi trong những chiều đông sầu. Mưa mù lên mấy vai, gió lùa lên mấy trời. Người đi qua đời tôi hồn lưng miền rét mướt. Vàng xưa đầy dấu chân đen tối vùng lãng quên." Băng cũ nhừa nhựa kéo lê, âm thanh kêu xồn xột như trộn lẫn cát khô át hẳn tiếng guitar đệm nhưng không vì thế lời hát bị mất đi mà ngược lại nó trỗi bật rõ mồn một như những đợt sóng đập vào thành đá, lạnh, chát, vỡ vụn cùng thôi thúc khiến niềm đau phải tràn ứa.