Truyện ngắn MONG CHỜ

Ông ngồi bất động trong vắng lặng. Xung quanh mọi vật đều nhập nhoạng chưa rõ ràng. Đây là lúc bóng tối chưa lùi hẳn và bình minh còn xa chưa kịp tới. Dậy sớm hơn mọi ngày, không vội bật đèn, chẳng cần pha cà phê, sợ làm nhạt nhòa những gì vừa cảm nhận. Lúc nãy bước ra khỏi giường tuy đã khoác áo ấm nhưng hàm răng vẫn va vào nhau lập cập, ông linh cảm có cái gì đó khác hơn thường lệ. .

TÀI LIỆU XEM NHIỀU
TỪ KHÓA LIÊN QUAN