Một thoáng xưa

N ăm ấy tôi mười sáu tuổi . Cái tuổi mà đáng lẻ ôm ấp rất nhiều mộng đẹp , hoặc chí ít cũng được rong chơi đây đó với cuộc đời, hay phiêu lưu vào những giấc mơ để ngày mai tin là nó sẽ chấp cánh bay cao . Thế nhưng không, tôi mang trong mình một nỗi buồn khó tả, tôi nhớ quê hương, nhớ bạn bè, nhớ trường lớp . Nhưng tôi biết, làm gì có chuyện thời gian đi ngược .

TÀI LIỆU XEM NHIỀU