Kẻ cô đơn Hoàng Ngọc Thư

Nắng chiều vàng vọt xuyên qua kẽ lá. Rời nghĩa trang, người ******** già không đi về tu viện mà đưa mắt về hướng ngược lại, nơi khu rừng hoang bên cạnh bờ biển. Ông cất bước rời rạc, chiếc áo thụng rộng thùng thình bay nhè nhẹ trong gió. Ông đã ngoài bảy mươi, dáng cao gầy, vầng trán cao, đôi mắt sâu thăm thẳm buồn

TÀI LIỆU XEM NHIỀU