Kể sáng tạo truyện “Thần Trụ Trời"

Cái thuở chưa có muôn vật và loài người, trời và đất chỉ là một vùng hỗn độn tối tăm. Chìm đắm mãi trong cái hỗn độn ấy cũng khó chịu quá. Cho nên vào một đêm kia tôi vươn vai đứng dậy ngẩng đầu đội trời - lên.

Tôi có một thân hình rất to, còn chân thì dài không sao tả xiết. Mỗi bước đi của tôi là băng từ vùng này qua vùng khác, vượt từ núi nọ sang núi kia. Rồi sau khi tôi đội trời lên, tôi bắt đầu đào đất khuân đá đê đắp thành một cái cột vừa cao vừa to để chống trời. Cột đá ấy tôi cứ đắp mãi nên nó cứ cao dần, cao dần và đẩy vòm trời lên tận mây xanh.

Thế là từ đấy trời và đất được phân đôi. Đất thì bằng phẳng như cái mâm vuông, trời thì tròn giống như cái bát úp xuống. Khoảng cách giữa trời và đất giáp nhau được gọi là chân trời. Đến khi trời đã khá cao và khô cứng, tôi liền dùng hai bàn tay khổng lồ của mình phá tan cái cột ấy đi rồi lấy đất đá đó ném tung ra khắp mọi nơi. Cứ mỗi hòn đá văng đi thì biến thành núi hay đảo còn đất tung tóe ra mọi nơi thì thành gò thành đống, thành những dải đồi cao. Những chỗ tôi đào sâu để lấy đất đá đắp cột, giờ đây biến thành biển cả mênh mông.

Cột trụ trời ngày xưa giờ đây còn lại là một số vết tích ở núi Kinh thiên trụ tức cột chống trời. Sau khi tôi phân đôi trời đất thì các thần khác nối tiếp công việc xây dựng thế gian. Đó là các thần Sao, thần Sông, thần Biển, thần Núi...

Trong dân gian có câu hát:

Ông đếm cát

Ông tát bể

Ông kể sao

Ông dào sông

Ồng trồng cây

Ồng trụ trời...

là vì vậy.

BÀI CÙNG NHÓM
Đã phát hiện trình chặn quảng cáo AdBlock
Trang web này phụ thuộc vào doanh thu từ số lần hiển thị quảng cáo để tồn tại. Vui lòng tắt trình chặn quảng cáo của bạn hoặc tạm dừng tính năng chặn quảng cáo cho trang web này.